Mình rất cảm ơn những người trong project này vì đã là một phần của ký ức Scratch trong mình... Nhưng vì sao... ký ức ấy cứ hiện hữu mãi trong đầu mình, mình cứ tự trách bản thân, trách sao mình không biết họ sớm hơn, nói chuyện, chơi game cùng nhau nhiều hơn,... để rồi phải chứng kiến họ rời đi... Mình biết rằng, các bạn có thể đi tìm một môi trường mới, một đấu trường lớn hơn, để phát triển bản thân, tuy nhiên, các bạn lại rời đi nơi mà các bạn gọi là "nền tảng đầu tiên" để rồi khiến những người như mình phải nhìn mọi người rời đi như thế! Ai cũng từng là một huyền thoại, nhưng các bạn chọn rời đi, để rồi những khoảng trống không thể lấp đầy ấy còn mãi trong ký ức mỗi Scratcher VN...
Cảm ơn @Super_Scratcher07 vì project Memories... Mong rằng... những gì mình nói sẽ được ghi nhận, được chia sẻ và lan rộng khắp các cộng đồng Scratcher VN, vì mình nghĩ rằng điều đó xứng đáng... Nhạc:Runaway của Aurora