Trăng lặn sông lạnh sóng trào dâng, Hồng trần mấy bận vùi đèn tàn, Luống màng sáu mươi nhớ gió xuân, Còn hướng thương thiên cất tiếng gọi. Trăng tàn gió lặng bến sông sâu, Lá úa ven bờ rụng mái đầu, Một kiếp phù sinh như bóng nước, Nửa đời hư ảo lạc canh thâu. Chuông cổ xa đưa tan giấc mộng, Mây chiều lặng lẽ phủ niềm đau, Nếu còn một chút hương xuân cũ, Xin gửi theo mây đến bạc đầu. Trăng khuất chân trời sương phủ kín, Bóng xưa ai nhặt giữa canh thâu, Một tiếng tiêu ai rơi đáy nước, Nghe như năm tháng lặng qua cầu. Đời rộng mênh mang không bến đợi, Tình xa hun hút chẳng duyên đầu, Còn đây một chút lòng chưa tắt, Gọi gió đưa về giấc mộng sau. Gió cuốn mây xa tan dấu cũ, Sông dài lặng lẽ chảy về đâu, Nhân gian mấy độ cơn mê tỉnh, Ngoảnh lại phù vân trắng mái đầu. Chuông vắng ngân dài qua bến mộng, Hồn xưa còn vọng giữa canh sầu, Nếu hỏi trăm năm còn lại chi, Một vầng trăng khuyết tỏ lòng nhau. Sương bạc hiên xưa rơi lặng lẽ, Đèn khuya leo lét bóng nghiêng sầu, Một đời góp nhặt bao thương nhớ, Đổi lấy hư không phủ mái đầu. Gió cũ còn vương nơi bến vắng, Người xưa đâu tái giữa dòng sâu, Chỉ còn tiếng gọi tan trong gió, Lẫn với trăng tàn cuối nhịp cầu. Mai này gió cuốn mờ nhân thế, Một cõi đi về nhẹ tựa sương, Ngoảnh lại trăm năm như giấc mộng, Chỉ còn tâm sáng giữa vô thường. Trăng vẫn tuần hoàn soi bến cũ, Sông còn lặng lẽ chảy miên trường, Ai nghe tiếng gọi trong hư tịch, Sẽ thấy an nhiên giữa đoạn trường. Thu muộn heo may vờn mái cũ, Cành khô run rẩy dưới tà dương, Bước chậm nghe đời qua kẽ lá, Mỗi nhịp thời gian nhẹ vấn vương. Xa vắng bến xưa mờ khói sóng, Mịt mùng lối cũ khuất quê hương, Dẫu tan theo gió về vô tận, Vẫn để hồn thơ ấm đoạn trường. Thôi nhé từ đây buông hết thảy, Mặc dòng sinh diệt cuốn miên man, Một niệm lặng yên tan bể khổ, Nụ cười khép lại giữa nhân gian.
hay ko :)