Một chàng trai tỏ tình với một cô gái. Lời rất bâng quơ, hư hư thực thực: Đường đi thì thật là xa, Mượn mình làm mối cho ta một người. Một người mười tám đôi mươi, Một người vừa đẹp, vừa tươi như mình... Cô gái đáp lại như sau: Em là con gái nhà nghèo, Mẹ cha chết hết, nằm queo một mình. Nhà em vách lá lợp mành, Trời mưa nhà dột, ướt mình loi ngoi. Láng giềng có kẻ sang chơi, Thương tình mới rủ mọi người giúp không. Xây lầu, hồ nước, vườn bông, Muối dưa sá quản miễn lòng thảo thơm. Ba người ăn một bát cơm, Bốn người ăn đĩa mắm thơm muối cà. Bát đĩa em đã dọn ra, Ba trăm một cái (*), làm nhà mấy ông ? Tiếng chàng ăn học đã thông, Nếu mà đáp trúng, em xin ... theo không chàng về. (*): 301 cái